NHÀ THƠ ĐIÊN

Bùi Giáng là một trong trường vừa lòng khôn xiết quan trọng của nền thi ca miền Nam toàn nước, rất có thể xem như là có 1 0 2. Ông là bên thơ, dịch giả với là đơn vị phân tích văn uống học vô cùng uyên thâm. Ngoài đều bài thơ sở hữu đậm vết ấn cá thể của bản thân, Bùi Giáng còn là tác giả bạn dạng dịch được xem là tuyệt duy nhất của tác phẩm Hoàng Tử Bé (bản dịch năm 1973). Tuy nhiên vào những năm cuối đời, Bùi Giáng lại được nghe biết với ngoài mặt nửa điên nửa thức giấc, thậm chí là còn bị đẩy vào trong nhà thương thơm điên.

Bạn đang xem: Nhà thơ điên

Dưới đó là phần đa câu chuyện đề cập về thi sĩ Bùi Giáng – một kỳ nhân của khu đất phương thơm Nam.

Trước khi tháng 4 năm 75, tôi vẫn bao gồm một thời gian dài sinh sống tại Lăng Cha Cả, ngay gần thánh địa Tân Sa Châu. Để mang đến được trung trọng điểm TPhường.Sài Gòn, tự Lăng Cha Cả đề nghị trải qua hồ hết tuyến đường Trương Minch Ký – Trương Minh Giảng (nay là mặt đường Lê Vnạp năng lượng Sĩ). Tại đoạn chân cầu Trương Minch Giảng gồm một cái chợ với cùng tên với về sau, ngơi nghỉ bên đó mặt đường, Đại học tập Vạn Hạnh của Phật giáo được gây ra. Có 1 thời, đó là khu vực bên thơ Bùi Giáng thường lộ diện.

Phan Nhiên Hạo trong bài viết Bùi Giáng Nhỏng Tôi Thấy có không ít chi tiết khá lý thú:

Ông là 1 trong những nhân thứ tương đối nổi nổi tiếng ở Khu Vực cầu Trương Minc Giảng. Có số đông chiều tối đông quánh xe cộ, tôi ngồi uống cafe bên mặt đường nhìn ông đứng có tác dụng cảnh sát giao thông vận tải vị trí đầu phía trên cầu Trương Minch Giảng. Ông nhóm một dòng quần lót đỏ chói trên đầu, áo xống te tua, tay vắt mẫu roi tre nhiều năm, chuyển phiên ngang chuyển phiên dọc dẫn đường mang đến xe pháo. Người ta trải qua, nỗ lực nói không ngọn gàng roi tre lâu năm, tuy nhiên không có bất kì ai chăm chú mang lại ông. Ông loay hoay những điều đó thân loại xe cộ hàng giờ lập tức, rồi ngán, loại bỏ.

*

Có lần tôi thấy ông mặc một dòng áo chyên cò rộng lớn thùng thình. Chiếc áo khôn xiết mới dường như hàng nước ngoài sang trọng, dĩ nhiên ai đó sống nước ngoài về bộ quà tặng kèm theo ông. Nhưng chỉ vài ba hôm vẫn thấy mẫu áo trsống cần cũ không sạch. Ðôi lúc tôi bắt gặp ông ngồi bên dưới hiên chạy vào sảnh Vạn Hạnh, khu vực ngay sát cổng. Ông nửa ngồi nửa nằm, tựa sườn lưng vào cột. Dưới bóng cây phượng xanh non, hầu hết cơ hội những điều đó trông ông có vẻ tỉnh giấc và bi ai. Ông ngồi một mình, ánh nhìn sau cặp kính cận dày chú ý xa xôi ra đời xe cộ bên ngoài cổng trường.

Trong khi Bùi Giáng không những long dong vào “lãnh địa” chợ Trương Minh Giảng và trường Vạn Hạnh. Một lần tôi thấy ông tại 1 nơi khác, tương đối xa “nhà”. Hôm đó trời mưa khổng lồ, tôi đứng đùa trên lầu công ty một thằng bạn sinh sống mặt đường Nguyễn Thiện Thuật, đối lập một chiếc chợ, không nhớ rõ là chợ Vườn Chuối giỏi chợ Nguyễn Thiện Thuật. Trước chợ tất cả một đụn rác cao nghệu, Black xì, bục ướt và vô cùng hôi tân hận. Bùi Giáng vẫn đứng bao biện nhau với 1 bà bán hàng ngay bên cạnh đụn rác rưởi.

Chắc ông phá phách gì buộc phải bị bà này mắng xối xả, còn ông thì chỉ la ó hồ hết câu bất nghĩa nhằm đáp lại. Nhưng ông cũng hoa tay múa chân vẻ tương đối hung hăng. Cuối thuộc bạn đàn bà xô khỏe khoắn Bùi Giáng. Ông bổ chư gọng vào đống rác đen, miệng la bai bải. Cặp kính cận dày và dòng body lèo khoèo vào bốn cố kỉnh nằm ngửa lưng khiến ông trông giống như một con bọ ngựa bị bẻ chân. Dưới ttách mưa khoảng tã, ông dường như ko gượng gạo dậy được do gò rác rưởi vượt nhão. Còn bạn đàn bà vẫn thường xuyên chửi bới.

*

Tôi đã và đang thấy Bùi Giáng trong một trường phù hợp không giống, rất đáng nhớ. Một buổi sáng mới chỉ khoảng tầm 6 giờ, sinc viên ký túc xá bỗng dưng nghe giờ đồng hồ la hét tự phía hàng phòng những sinh viên đàn bà. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn nghe hồ hết tiếng la điều này lúc có trộm lẻn vào mặt khu vực chị em. Tôi gấp chạy ra hiên nhà. Nhìn qua bên dãy cô bé, thấy những mái tóc dài thò ra rồi thụt vào, không còn bạn này đến kẻ không giống. Tiếng la oách oái vẫn không ngớt, nhưng lại bây chừ xen lẫn tiếng cười cợt đắc ý của những sinh viên phái mạnh. Nhìn xuống, tôi thấy thân Sảnh trường, Bùi Giáng đã trong tứ nắm tLong chuối, tuy vậy trả toàn… khỏa thân, áo quần tháo dỡ hết ra để kề bên. Mấy sinh viên bảo đảm từ kế bên cổng gấp chạy mang lại, nhét quần áo vào tay ông lôi ra ngoài sân ngôi trường. Thật là một buổi “điểm tâm” quan trọng cho tất cả ký kết túc xá.

*

1926 – được bà bầu đẻ ra đời1928 – bị té ngã bể trán, vệt sẹo còn ngulặng kỷ niệm, hai năm ttránh chết đi sống lại1933 – bước đầu đi học a, b, c… ngôi trường làng trên Thanh khô Châu với Thầy Cù Đình Quý1936 – học tập trường Bảo An với thầy Lê Trí Viễn1939 – ra Huế học tập tư thục với đông đảo thầy Cao Xuân Huy, Trần Đình Đàn, Hoài Thanh Nguyễn đức Nguyên ổn, Đào duy Anh, vân vân1940 – về Quảng Nam chăn bò1942 – trsinh hoạt ra Huế, vì lưu giữ nhung gái Huế1949 – nhập ngũ, quân nhân công binh. Hai năm tiếp theo giải ngũ1952 – vào Sài gòn, 1955 (57) khởi sự viết về Nguyễn Du với một vài nhận xem về Truyện Kiều và một vài dấn xem về Bà Huyện Thanh Quang, một vài dấn xem về Chinc Prúc Ngâm… (TÂN VIỆT xuất bản)1957 – TÂN VIỆT xuất bản: giảng luận về Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu, giảng luận về Chu Mạnh Trinch, giảng luận về Tôn Tchúng ta Tường với Phan Vnạp năng lượng Trị.…1969 – Bắt đầu điên rực rỡ1970– Lang Thang Du hành Lục Tỉnh (Khách sạn Long xulặng Bà Chủ đến ở đầy đủ tiên tiến ko rước tiền)– Gái Châu Đốc Thương yêu cùng Gái Long Xuyên Yêu dấu– Gái Chợ Lớn Khiến bị bịnh lậu1971 – 75 – 93– Điên rồ lẫy lừng chết đi sinh sống lại vinh quang, rong đùa nhỏng hài nhi (nhỏ nít)– Được gia đình ông Phó Chủ Tịch (482) Lê Quang Định, Hội Đồng TP đối xử mộng mơ thênh.– Bình sinc mộng tưởng vấp yêu cầu niềm thương mến của Kim Cương Nương Tử, Hà Thanh Cố Nương và Mẫu Thân Phùng Khánh (tức Trí Hải Ni Cô)

*

Trong tiểu truyện từ bỏ ghi, ông gồm nhắc đến đích danh một vài ba người. Tuy nhiên, những người dân thiếu nữ này được Bùi Giáng tôn vinch nlỗi là ‘mẫu thân sinc đẻ ra mình’, giỏi không có chút gì là quan hệ nhục thể của tình thân nam chị em, lưu giữ ý muốn, hờn tị, gian khổ, gặp gỡ và hẹn hò, mơ mộng nlỗi trong thơ tình của các nhà thơ khác.

Em vui – nước ngọt xuôi dòngEm bi thương – toàn vẹn đèo bòng bi lụy theoEm vui – tinch thể bọt bong bóng bèoEm bi tráng – toàn vẹn thu vèo sang đông

Ngổn ngang đụn đụn hóa học chồngEm về vĩnh viễn tối mồng một giêngEm đi thanh khô thản ngọc tuyềnAnh ngồi nốc rượu nốc pnhân từ thiên thu

Klặng Cương Nương Tử giỏi trùThơ thần vấn đáp dặm con quay tình điên

(Kyên Cương Nương Tử)

*

Kyên ổn Cương cùng Bùi Giáng

Ngày xưa, nghệ sỹ Klặng Cương được giới ngưỡng mộ Hotline là ‘Kỳ nữ’ cùng Bùi Giáng cũng là 1 Một trong những fan sẽ ‘mê Kyên Cương nlỗi điếu đổ’. Nói về tình ái si của Bùi Giáng dành cho mình, Kim Cương vẫn thổ lộ:

“Đúng rộng chính là tình yêu thơ, như một thi sĩ yêu cầu một nàng thơ, nhưng nữ thơ thì khi nào cũng phải là một hình ảnh không chạm với được. Thi hứng được nuôi sinh sống bởi tình cảm bị bỏ đói là vậy. Bùi Giáng là 1 công dụng, tuy vậy ngô nkhiếp say say tỉnh giấc thức giấc. Nói là yêu thương thì bảo sao yêu được ông bên thơ lảo đảo, bản thân treo hoa trái tòng teng. Hôm nào vui thì làm thơ tặng ngay, tôi còn giữ cả chục bài bác, hôm thì ổng qua ổng… chọi đá. Thơ thì tôi giữ giàng, bạn thơ tôi trân quý. Ngày ổng mất tôi chỉ biết cám ơn anh đã là một thi sĩ kỹ năng, cùng đã cho tôi một mối tình đối chọi pmùi hương bình thường tdiệt trong cả 40 chục năm ttránh.”

Đối với Bùi Giáng, tình yêu đam mê của ông mang trong mình một sắc đẹp thái Tiên chứ đọng chưa hẳn Tục:

Kính thưa công chúa Kyên Cương,Trẫm tự vô tận ven đường ngồi phía trên.Tờ thỏng siêu mực móng dày,Làm sao định nghĩa ngày đêm yêu thương nhau?

(Kính thưa)

Kim Cương biết Bùi Giáng thời điểm khoảng tầm 19 tuổi lúc còn theo đoàn cải lương của bà Bảy Nam. Thật ra, ông để ý cho Klặng Cương trong một ăn hỏi của cặp đôi Hạnh – Thùy. Sau đám cưới, một hôm Thùy bảo Kim Cương: “Có một ông giáo sư Đại học tập Vnạp năng lượng khoa, đi học nghỉ ngơi Đức về, hâm mộ chị lắm, mong cho bên thăm chị”. Kyên Cương trả lời: “Ừ, thì mời ổng tới”.

Hóa ra là Bùi Giáng, khi ấy sẽ dạy học, cũng xống áo tươm tất chđọng chưa có “điên điên” nlỗi sau này. Bùi Giáng lui tới, mời Kyên ổn Cương lên xe đạp ông chsinh hoạt đi chơi, rồi lại cầu hôn… Bởi sau vài ba lần tiếp xúc, bà thấy làm việc ông hiện hữu lên loại gì đó “kỳ kỳ”, bất bình thường, yêu cầu bà sợ.

Đeo đuổi mãi không được, Bùi Giáng thsống nhiều năm nói: “Thôi, dĩ nhiên cô ko ưng tôi do tôi lớn tuổi hơn cô (Bùi Giáng to hơn Kyên ổn Cương mười mấy tuổi), vậy cô hứa cùng với tôi là sẽ ưng thằng con cháu của mình nhé. Nó tphải chăng, lại đẹp nhất trai, học tập giỏi”. Klặng Cương ngần ngừ: “Thưa anh, chuyện yêu đương đâu tất cả nói trước được. Tôi không đủ can đảm có tương lai gì đâu, để khoảng như thế nào gặp nhau hẵng tính…”. Ý bà mong muốn hoãn binch. Nhưng Bùi Giáng đang đùng đùng dắt con cháu cho tới. Trời ơi, hóa ra chính là thằng bé dại mới… 8 tuổi. Klặng Cương bạt vía. Thôi rồi, ổng và đúng là ko bình thường!

Bùi Giáng cũng giãi tỏ lòng tmùi hương kính ni cô Trí Hải (1938 – 2003), mang tên đời là Tôn Nữ Phùng Khánh, buộc phải thường xuyên gọi bà là ‘Mẫu thân Phùng Khánh’. Sau Khi ông mất, Ni Sư Trí Hải tất cả giảng cho Tăng Ni Phật tử về rạm nghĩa vào thơ ca của Bùi Giáng trong vô số nhiều buổi giảng.

Con về giũ áo đười ươiNực mỉm cười Trí Hải bùi ngùi chủng loại thânĐẻ nhỏ một trận vô ngầnMẹ còn đẻ nữa một lần nữa thôi

Mẫu thân Phùng Khánh xuất xắc vờiChiều xuân thơ mộng dưới ttránh bước đi

(Thơ điên)

*

Có lần ông nói: “Phùng Khánh Mẫu Thân là mẹ VN, tôi là bé dân toàn nước. Vậy thì tất nhiên Phùng Khánh là người mẹ của tôi vậy. Nếu tôi không nhận Phùng Khánh là bà mẹ, thì chẳng ra tôi là bạn Lào? Hoặc là người Cao Miên? Hoặc con dân Âu Mỹ ư? Huống nữa là: Phùng Khánh là chị em loài người. Vậy Phùng Khánh là mẹ của mình. Nếu tôi chưa hẳn là bé của Phùng Khánh, thì chẳng ra tôi chẳng đề nghị nhỏ người? Chẳng ra tôi là nhỏ vật?” (Đặng Tiến, Bùi Giáng Thi Sĩ Kỳ Dị).

*

Tmùi hương quý ni sư Trí Hải, ông thương thơm lây qua những sư ni không giống, độc nhất là các ni sư sinh sống cvào hùa Dược Sư, khu vực mà lại ông thường tiến thoái ngủ chân, được ăn cơm trắng ctốt lại còn được mừng tuổi tiền tiêu lặt vặt. Cảm nghĩa, cảm tình ông đang coi chùa Dược Sư là thơ mộng nhất, những ni cô là bạn thánh thiện thục độc nhất vô nhị, đẹp tuyệt vời nhất vào giới đàn bà lưu.

Đi tu thứ nhất sinh hoạt ca dua,Thđọng hai sinh sống tận cuối mùa lang thangDược Sư mộng mơ vô vàn,Sầu lên vút tận mây nđần độn tần thân

Hai chữ ‘tần thân’ nhiều người không hiểu nhiều. Tự điển Hán Việt giải thích: Tần là luôn luôn luôn luôn và Thân là rên sướng. Đọc bốn câu thơ lục chén của ông, bắt đầu thấy được loại tài tình, mẫu xuất khẩu thành thơ, cái uyên bác vào tđọng thơ của ông. Có lẽ chỉ thi sĩ ‘Bùi Bàng Giúi’ bắt đầu có thể giảng giải không còn rạm ý của bản thân mình.

Theo Võ Đắc Danh, làm hồ sơ lưu trữ tận nhà thương điên Biên Hoà ghi dấn Bùi Giáng nhập viện nhì lần. Lần đầu tiên vào năm 1969, lần vật dụng nhì vào khoảng thời gian 1977, thời hạn này Nguyễn Ngu Í vẫn tồn tại trong cơ sở y tế, hai bạn cùng sinh sống khu 3. Bệnh án của Bùi Giáng gồm đoạn ghi:

“Bệnh tái phát từ tháng 4/1969, gồm hôm thức suốt cả đêm để viết, nói hulặng thulặng, chơi chữ, có lúc la thất thanh khô, phát minh tự kiêu từ bỏ đại. Hay phát biểu chủ kiến về phần đông vụ việc chính trị, vnạp năng lượng hoá trọng đại, tất cả ý suy nghĩ bị bạn ta phá hủy sự nghiệp vnạp năng lượng chương. Tháng 3/1969 bị cháy nhà và cháy toàn bộ sách vở trân quý bắt buộc đương sự bệnh tật hằng ngày một nặng trĩu hơn…”

Cung Tích Biền kể: “Khoảng đầu những năm 70 người ta chuyển ông vào nhà thương thơm điên Biên Hòa chữa trị chiếc căn bệnh ‘đứng bửa cha chú ý ra bổ bảy’. Từ công ty thương điên trsống ra, bữa gặp gỡ nhau thấy ông vô cùng tỉnh. Bèn hỏi một câu thường xuyên tình: ‘Nhà thương thơm Biên Hòa trị dòng tẩu hỏa hay nhỉ!’. Ông trả lời tỉnh queo: “Chữa trị quái ác gì đâu. Chẳng là sinh sống ngoài mình thấy mình điên số một, lúc vô công ty thương điên bắt đầu hiểu rõ bản thân là đồ gia dụng bỏ, điên nhí, điên tiểu bằng tay thủ công nghiệp; trong nhà thương thơm điên những cha điên tối cao, điên béo múp hơn mình các. Do vậy nhưng mà mình tự động hóa thôi điên”.

Uống cùng say nói lăng nhăngMiệng mồm lí nhí rắn mối đứt đuôiTâm can chân thể chôn vùiMặt ttách ko mọc với những người lem nhem

Còn đâu nguyệt tỏ bên thềmÔi tín đồ uống rượu còn có điên rồ

(Người điên uống rượu)

Ông điên tự bữa hôm quaTới hôm nay nữa điện thoại tư vấn là bố hômTkhô hanh chủ yếu về dự tiệc đàmThành thân dương thế muôn vàn mai sau

Ông điên từ 1 lần đầuTới lần đuôi đứt ruột u sầu đauTuyệt mù biển lớn cạn sông sâuBụi hồng rải rác trước sau bây giờ

(Ông điên)

‘Ông Điên’ đã trường đoản cú viết về tay như sau: “Nó điên? Vâng nhưng điên một phương pháp thăng hoa. Bạ đâu call chính là mẫu thân bao la của bé. Người ta nói rằng nó không điên. Có kẻ nói rằng nó vờ vịt điên. Muốn biết nó điên hay không điên, xuất xắc giả vờ điên, thì trước hết yêu cầu đáp vào câu hỏi: Sao Call là điên? Nhưng mà? Nhưng mà lại đó là 1 trong thắc mắc chưa hề có một giải thuật đáp dưới gầm ttách với suốt xưa ni vậy”.

Nỗi bi thiết nỗi khổ đời xưaNỗi phấn kích đến móc mưa bất ngờĐời xưa đất đá đa số đờ đẫn điênĐời này đất đá cằn khô

Điên choạc dọc, điên ngửa nghiêngĐiên là hạnh phúc thần tiên sống đờiĐiên rồi cuối cùng hỡi ôiCũng đành hoàn thành lìa đời hết điên

(Dzách)

Tiên hay Điên? Phải chăng Điên là một biện pháp hành Thiền khô của Bùi Giáng? Và Điên cũng chính là bí quyết né tránh đối diện với thực tại, thực trên thời chiến tranh VN, trước với sau 1975? Ta không thấy Bùi Giáng giãi bày bất kể thiết yếu loài kiến làm sao về thực tại đó như thơ văn uống đương thời. Bài thơ Về Quảng Nam được viết bằng ngôn ngữ đời thường xuyên mô tả rõ thái độ né tránh ấy:

Chiêm bao tôi thấy tôi về Quảng NamRong chơi Đại Lộc, Điện BànDuy Xulặng, Tiên Phước, Hoà Vang, Thăng Bình…

Tìm bạn chúng ta cũ ko raCòn cảnh quan cũ khác xa các ngày…Xóm thôn đồng ruộng lạ thayChỉ còn dáng vẻ núi chạy nhiều năm xa xa

Giữ nguim hình hình ảnh đậm đàCòn vào đáng nhớ bao la tuổi nào…Ngắm chú ý. Tlặng ngày tiết xôn xaoTôi tách đất Quảng trlàm việc vào Miền nam

Tâm hồn bao xiết hoang mangBài thơ viết vội, dở dang lạ lùng

(1995)

Nguyễn Minc Vương viết về Bùi Giáng: “Vậy Bùi Giáng là ai? Và ai là Giàng Búi? Câu vấn đáp đã có các bậc nguyên ổn lão, những người dân đã thuộc lăn uống lộn với lão vào nhân gian ai khổ lụy này lời giải. Lý lẽ của các vị thật vừa lòng tình phải chăng. Với ‘tín đồ thơ’, người sáng tác đang thể hiện loại tính dân dã của Lão Bùi, với ‘Cuồng Bồ tát’, người sáng tác khác đang thể hiện trung bình nấc cứu vớt độ bọn chúng sinh của Giàng Búi thị hiện nay trong hình tướng mạo của fan điên, cùng với ‘thi sĩ kỳ dị’, người sáng tác cho biết thêm mức độ sáng tác kinh điển tương tự như phần lớn chiêu thức (ngôn từ) mà lại ông cần sử dụng vào thơ thì xưa nay chưa tồn tại ai nghĩ bàn mang đến. cũng có thể nói, Lão Bùi đã có nói tương đối nhiều, viết cũng khá nhiều, bàn cũng chẳng thiếu hụt, thậm chí công ty văn Phạm Thị Hoài còn khuyến nghị một phần thưởng vnạp năng lượng học sở hữu thương hiệu Bùi Giáng trên talawas.org nhằm tôn vinch. Như gắng, kẻ hậu sinh này ý muốn nói, ước ao viết về ông, cũng chỉ cần múa rìu qua mắt thợ, thấy tín đồ thanh lịch bắt quàng làm họ”.

Xem thêm: Guide Riven Mùa 10: Cách Chơi, Bảng Ngọc Bổ Trợ, Cách Lên Đồ Riven Top Mạnh Nhất

Nhà nghiên cứu Bùi Vnạp năng lượng Nam Sơn nói: “Viết đôi lời giỏi nhiều lời về Bùi Giáng ko bằng gọi Bùi Giáng. Đọc Bùi Giáng không bởi giao du với Bùi Giáng. Giao du với Bùi Giáng ko bởi sinh sống nhỏng Bùi Giáng. Mà sinh sống nlỗi Bùi Giáng thì thiệt vui nhưng mà thiệt nặng nề vậy!”.

*

Trên tạp chí văn hóa truyền thống Phật giao năm 2005, người sáng tác Chơn Ngulặng kể câu chuyện độc đáo về Bùi Giáng, về hầu như thời điểm cơ mà thi sĩ tỉnh giấc táo:

Sau năm 1975, anh Bùi Giáng về sinh sống tầm thường với Shop chúng tôi vào nội xá viện Đại học tập Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn uống Sĩ). Vào thời điểm đó, Đại học tập Vạn Hạnh không thể vận động, yêu cầu nội xá chỉ từ một số không nhiều fan ngơi nghỉ lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minch Châu. Chúng tôi cai quản tầm thường, chụ Crộng Thuần đi chợ cùng thị đưa mang lại Hòa thượng Viện trưởng, anh Trần Châu prúc trách nát an ninh, anh Bùi Giáng thì thừa nhận trách nhiệm đi sở hữu lương thực.

Vào thời đó, mỗi hộ đều phải có một cuốn sổ hoa màu. Anh Giáng duy trì sổ cẩn thận và đảm trách rưới các bước đi tải thực phẩm khôn cùng tinh vi. Trong khoảng tầm thời gian sinh hoạt chung anh chưa một lần quăng quật các bước. Chỉ bao giờ hợp tác xóm phân phối khoai vệ sắn tốt đều nhiều loại hoa màu giá tốt, anh mới sắm rồi đem phân phạt cho những người nghèo. hầu hết trong khi thấy anh vác bao đa số gạo 10kilogam giỏi 20kilogam lên trên cầu thang, Shop chúng tôi ái trinh nữ, xuống vác giùm, tuy nhiên anh ko chịu đựng. Sau mỗi lần buông gạo bên trên vai xuống, có thể anh vui hơn, khỏe khoắn rộng với tỉnh táo Apple cực kì, kỳ lạ thật!

Anh Giáng khôn xiết tmùi hương tín đồ. đa phần lần anh xin công ty chúng tôi chi phí, đi rảo quanh chợ, cho người bần hàn nhưng mà anh đang quan sát và theo dõi với hiểu ra về yếu tố hoàn cảnh trở ngại của mình. Có lần anh mong muốn giúp fan nào kia thừa trở ngại, bí thiếu thốn cùng với số tiền những tuy thế không đủ can đảm xin tiền công ty chúng tôi phải anh vào phòng gom quần áo, sách vở của chúng tôi đi chào bán ở chỗ nào lừng khừng. Hai bố ngày tiếp theo bắt đầu về, nlỗi một người biết lỗi, anh len lén vào chống, ngồi im vào một góc giường. Thấy cỗ dạng của anh, Cửa Hàng chúng tôi không hề giận nữa, tuy nhiên vẫn làm nghiêm hỏi:

– Anh rước xống áo, sách vở và giấy tờ của tớ buộc phải không?

– Phải

– Để có tác dụng gì?

– Giúp người

– Tại sao anh đem dụng cụ của fan ta mà còn tẩy chay địa phương?

Anh ngạc nhiên hỏi lại:

– Cái gì?

– Áo quần, giấy tờ của công ty chúng tôi để chung với anh Châu. Anh Châu đồng hương thơm Quảng Nam với anh, đề nghị anh chỉ lấy xống áo, sách vở của tớ, còn của anh ý Châu thì không lấy trang bị gì cả, kỳ thị địa phương thơm chđọng gì nữa?

Anh phì cười:

– Không phải đồng mùi hương, đồng sương gì cả, chỉ bởi thằng Châu sinch viên nghèo, lấy của chính nó tội.

Rồi tiếp đến, Viện Đại học Vạn Hạnh được áp dụng làm cho Trường Đại học tập Sư phạm, Cửa Hàng chúng tôi dời về 716 Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận. Lúc về chỗ đây, anh Giáng không về theo. Anh đi đâu không rõ. Hơn nửa năm tiếp theo, anh mới quay trở lại. Anh âm thầm lấn sân vào phòng công ty chúng tôi, đặt lên bàn một nải chuối chín tiến thưởng khôn cùng rất đẹp với một lá tlỗi rồi âm thầm lặng lẽ đi nhỏng đang đi đến. Chúng tôi xúc rượu cồn vì chưng lâu ngày new gặp gỡ lại anh, cùng không thể tinh được vày cử chỉ dị thường của anh ý. Chúng tôi trân trọng đặt nải chuối lên cúng Phật với thay lá thỏng đọc:

“Ngã hữu thốn trọng tâm vô dự ngữHồng đánh, tô hạ Quế giang thăm”.

Không biết nhị câu thơ này anh làm tuyệt anh trích dẫn của người nào, nhưng phát âm xong Cửa Hàng chúng tôi yên từ đầu đến chân vày tình yêu nhiệt liệt của anh ý.

“Ta bao gồm tấc lòng chưa ngõ được,Dưới chân núi Hồng, sông Quế mãi sâu”.

*

Sau đó, anh tiếp tục tiến thoái với chúng tôi, đôi khi ngơi nghỉ hai cha tháng tiếp tục, rồi đi loanh quanh đâu đó nữa tháng mới quay trở về. Một lần, anh trở về với giờ chó sủa, giờ đồng hồ kêu inh ỏi của bè lũ chó, anh kêu công ty chúng tôi ra ngồi dưới nơi bắt đầu cây hoa khôi nhằm thủ thỉ. Anh cho biết thêm, anh mới trường đoản cú Long An về sáng ngày hôm nay, xịt chợ nhỏ tuổi Prúc Nhuận, nhâm nhi ly bé dại cho nóng bụng. Nhưng nghe tiếng kêu của bạn bè chó với cỗ dạng thân thuộc của anh ý, bọn nhỏ bán các loại bánh kẹo xung quanh chợ ngay thức thì tụ họp xung quanh anh hơi đông. Anh đọc thơ, nói đầy đủ lắp thêm chuyện mang lại bọn ttốt nghe. Chúng miệt mài theo anh bắt buộc quên cả mua sắm. Thấy trưa rồi, anh mới nói:

– Trong tụi bây, đứa như thế nào làm cho được nhị câu thơ thật tuyệt, tau sẽ cài đặt toàn bộ các loại bánh kẹo, còn nếu không được tất cả phải đi cung cấp nghe chưa.

Sau một đỗi, có đứa khiêu vũ ra trước mặt anh với nói:

– Thật ko bác?

Rồi chẳng đề xuất anh trả lời, nó ứng khẩu đọc liền:

“Sáng nay chào bán ế quá đỗi, vị nghe chưng Giáng nói khùng quên đi”.

Thế là từng nào chi phí vào túi, anh mang cho không còn bầy tphải chăng.

Mỗi lần không còn tiền, anh thường tìm về bọn chúng tôi; với lần này… nhắc dứt cthị trấn, anh tặng ngay Cửa Hàng chúng tôi nhị câu thơ:

“Đến thăm sư prúc Chơn Nguim,Trầm tư rất nhiều ưu phiền tái lai”.

Sau Khi chuyển chi phí đến anh trả tiền rượu với chi phí xích lô, chúng tôi gởi Tặng lại anh nhì câu thơ:

“Nghe tin sư prúc thsống lâu năm, đến phía trên Bùi Giáng đòi hoài tiền xe”.

Anh dấn chi phí và thích chí cười lớn.

Anh Bùi Giáng Điện thoại tư vấn công ty chúng tôi với đủ một số loại tên tuổi, nhỏng vào tờ giấy chxay thơ khuyến mãi chúng tôi, anh ghi:

“Kính gửi sư phú, Đồng chí, Đại ca Thích Crộng Nguyên:

Anh vẫn tưởng đầu con đường thương xó chợ, Có ai ngờ xó chợ cũng tmùi hương nhau”.

*

Một hôm tất cả bạn rủ anh về lục tỉnh nghịch, anh mãi vui dưới đó rộng ba mon mới trlàm việc lại; chắc chắn là ghi nhớ thiền khô viện Vạn Hạnh lắm, cần mới sáng sủa tinh mơ, anh đã đến Viện để mang tờ giấy:

“Kính gửi: Thầy Minch Châu

Thầy Chơn Thiện

Thầy Chơn Nguyên

Kính dưng Vạn Hạnh một tờ

Kể trường đoản cú vô vàn bất ngờ tái lai”.

Chuyến đi anh quá chi tiêu mức độ, phải mang lại Viện vài ba hôm, anh ngả căn bệnh. Chúng tôi săn uống sóc với tẩm té anh cả mon bắt đầu phục hồi, vừa khỏe mạnh ngừng là anh lại đi. Trước Lúc đi anh giữ lại bài bác thơ:

“Thầy vui như thể thiên thần,Con bi tráng như thể hay trằn bấy nay.Thầy vui Vạn Hạnh bấy chầy,Con bi tráng bị tiêu diệt đứng giữa ngày phù du”.

Sau đó, vắng tanh anh thời gian tương đối thọ, new hiểu rằng anh về ở với những người con cháu sau sườn lưng ca dua Liên Ứng. Chúng tôi đến thăm anh vào một đêm rằm, trăng đổ đầy khu vườn anh làm việc, mới chạm chán nhau chưa kịp mừng, anh hỏi nlỗi kẻ lạ:

– Đi đâu đó?

– Vì hoa đề xuất đề nghị đánh mặt đường kiếm tìm hoa.

Câu trả lời làm cho anh vui, sung sướng nhỏng ngày tháng thân quen cũ. Anh hiểu đầy đủ nhiều loại thơ, với khá nhiều giọng, của cả giọng Quảng “Nôm”của anh ý.

Trước Lúc ra về, anh đưa đến công ty chúng tôi một bài thơ của Lý Bạch, anh nói bài bác thơ này có tư tưởng ngay gần với lý thuyết bên Phật; về dịch hoàn thành chuyển lại đến anh xem. Nghe anh nói, tôi không tự tin, đâu dám múa may trước một fan cao vời vợi về thơ ca cũng như chữ nghĩa, không chỉ có vậy Cửa Hàng chúng tôi trước đó chưa từng thao tác này một cách tráng lệ. Thỉnh phảng phất, Shop chúng tôi cũng đều có dịch thơ Đường, cơ mà bài bác như thế nào thích thì dịch, rồi hiểu bằng hữu nghe cho vui cơ mà thôi. Hôm nay, anh lại nhờ, nhờ vào một cách vượt trân trọng, chính vì thế Shop chúng tôi quan yếu khước từ. Bài thơ của Lý Bạch nhỏng sau:

NGHI CỔ

Sanh trả vi vượt kháchTử mang vi quy nhânThiên địa độc nhất nghịch lữĐồng bi vạn cỗ trần

Nguyệt thổ không hòn đảo dượcPhù tang dĩ thành tânBạch cốt tịch vô ngônThanh tùng khởi tri xuân

Tiền hậu cánh thán tứcPhù vinc hà túc trân

Đọc chấm dứt nguyên tác, Shop chúng tôi hổ ngươi việc dịch ko chăm chsinh sống hết ý của bài bác thơ, nhưng mà nặng nề tình cùng với anh, chúng tôi mang về dịch:

THEO DẤU CHÂN XƯA

Sống là như khách hàng qua đườngCkhông còn là quay lại quê nhà của mìnhĐất ttránh tiệm trọ mông mênhNghìn năm mèo những vết bụi trung ương tình đớn đau

Thời gian có đợi ai đâuĐâu xanh hôm trước ni color củi khôNgổn định ngang xương trắng ngẩn ngơHàng tùng xanh thoắm đâu ngờ xuân sang

Trước sau là tiếng thsống thanCuộc đời hư huyển giàu sang có tác dụng gì?

Gửi anh bài bác thơ dịch. Chưa gặp mặt lại anh, để nghe ý kiến, nạm mà anh không thể nữa! Nhưng biết đâu, vấn đề dang dsống này là chiếc cớ nhằm anh thêm lần nữa: “Ngã hữu thốn vai trung phong vô dự ngữ”.

Phải ko anh Bùi Giáng?!

link tải 567 live app | W88Vuive | F8bet|xo so ket qua| tải app qqlive apk | jun88